Hạnh phúc sau cùng

     

Anh yêu thương em, cả đời này sẽ yêu bản thân em thôi” – Anh thì thầm với cô trong đêm tân hôn.“Xạo, về sau em già đi vững chắc anh sẽ chán đấy, cơ hội đó chớ có ăn năn nhé” – Cô cười cợt khúc khích rồi rúc nguồn vào lòng anh. Cảm giác thật bình yên, ngọt ngào và lắng đọng làm sao.Bạn sẽ xem: Đọc truyện ở đầu cuối của hạnh phúc

“Anh thề …” – Chẳng nhằm anh nói không còn câu, cô vội bịt miệng anh lại. Cô không thích tình yêu thương quá nặng nề do những lời thề thốt. Yêu thương là tự đáy lòng mình, chứ không hẳn là nhiệm vụ bởi một lời hứa hẹn nào đó.“Sau này anh ao ước có mấy đứa con” – Cô tựa lồng ngực anh chăm sóc hỏi.“Anh mong mỏi ba đứa. Nam nhi đầu lòng để gia công anh cả, nó đang giống anh, bảo hộ cho bà bầu và những em. Đứa thiết bị hai là bé gái, nó vẫn lém lỉnh đáng yêu như chị em nó. Rộng nữa đàn bà thì em tha hồ mà lại sai lặt vặt nhé” – Anh véo mũi cô cười vui tươi khi nghĩ cho cảnh đứa con gái nhỏ dại xíu lễ mễ ôm thứ lại cho chị em nấu cơm.Bạn đã xem: sau cùng của hạnh phúc

“Ghét ghê, anh cũng trở nên sai vặt nó chứ đâu mình em. Nhưng mà đứa thứ tía thì sao?” – Cô tò mò và hiếu kỳ ngước quan sát chồng. Vẻ khía cạnh anh trông thiệt gian.“À, đứa thứ bố thì trai tuyệt gái cũng được, nó chắc chắn sẽ rất dễ dàng thương. Nó đang là đại ca của cả gia đình mình đấy. Nếu là nam nhi anh sẽ mang lại con tới trường đàn, còn con gái sẽ cho đến lớp võ. Ôi cục cưng của anh”. Anh thầm tưởng tượng cho đứa nhóc thiết bị 3 cùng cười khà khà. Cô chú ý vẻ khía cạnh vừa hạnh phúc, vừa quỷ quyệt của anh nhưng cũng yêu cầu bật cười. Cô vẫn sinh mang lại anh 3 đứa con, để xem khi đó anh còn cười được như hôm nay không.Niềm niềm hạnh phúc như tan vỡ òa khi cô có thai sau vài mon cưới nhau. Anh thương cảm cô như trứng mỏng. Anh sở hữu sách báo, lên mạng tò mò về cách âu yếm phụ đàn bà mang thai, về tâm lý của phụ nữ khi mang thai. Anh ước ao con anh chào đời trong tình yêu của tất cả bố lẫn mẹ. Anh cũng học giải pháp nấu hầu như món nạp năng lượng bổ dưỡng mang lại bà bầu. Đi làm về, anh phụ trách việc nhà cửa để cô được nghỉ ngơi ngơi. Những công việc đó sao rất có thể làm cực nhọc anh, cô còn vất vả mệt nhọc nhọc hơn anh nhiều. Chú ý anh tất bận với mọi việc bởi vậy mà vẫn luôn vui vẻ chat chit với cô, cô nghĩ mình là người đàn bà hạnh phúc nhất lúc có anh.

Bạn đang xem: Hạnh phúc sau cùng

Nhưng sự sung sướng đó chẳng được bao lâu, cô mất người con khi bắt đầu được rộng 2 tháng. Theo bác sĩ thì khung hình cô tất cả một hóa học nào đó thải trừ đứa nhỏ nhắn ra ngoài mẹ. Bác bỏ sĩ nói đến sau cô cũng rất khó có con. Có lẽ rằng phải mong chờ một phép màu cho anh với cô. Cô khóc, anh cũng khóc. Các giọt nước đôi mắt mất mát đau thương. Anh càng yêu thương cô nhiều hơn nữa trước. Có xấu số nào đau khổ hơn là người thanh nữ không được gia công mẹ.

Suốt 7 năm, vợ ck cô chờ đợi một phép màu, tuy thế nó mãi vẫn chẳng xuất hiện. Niềm tin, sự muốn mỏi trong cô với anh gần như như đốm lửa sắp đến tàn. Lập lòe tuy thế vẫn rứa giữ đem chút đốm tàn, để chờ đợi một ngày nó bùng lên. Đã có thời điểm cô nghĩ về rằng, chắc hẳn rằng cô đề xuất giải thoát đến anh. Cô không được thiết kế mẹ, không lẽ cũng bắt anh cả đời không được làm cha. Cuộc hôn nhân gia đình vốn dĩ như mơ giờ trở nên ảm đảm yên lẽ. Đôi khi cô lại thấy ngột ngạt đến khó tính trong thiết yếu ngôi nhà của mình. Vày anh chẳng phải trách móc, anh vẫn cứ lạng lẽ ở đó chờ đón cùng cô. Nhưng lại cô trù trừ cô và anh chờ đợi đến bao giờ, với liệu ánh sáng sẽ xuất hiện thêm hay phải chờ đợi đến cuối đời mà vẫn cô độc.


*

Đêm đêm cô thốt nhiên tỉnh giấc, sờ sang ở kề bên thấy rét ngắt. âm thầm ra phòng tiếp khách thấy anh đã đốt thuốc ko kể ban công. Tầm dáng cô độc của anh làm cho tim cô quặn thắt. Cô thấy mình như tội nhân tạo ra sự cô độc kia. Còn nếu không lấy người vk như cô, chắc rằng giờ này anh đã có một mái ấm gia đình như mơ cùng với 3 đứa con xinh xắn đáng yêu. Anh cứ âm thầm lặng lẽ đứng đó đốt thuốc, hết điếu này cho điếu khác. Sau cùng anh cũng con quay vào nhà. Ánh mắt anh hồi hộp khi bắt gặp cô đứng không cử động giữa chống khách. Anh lại ngay gần khẽ mắng: “Sao em không call anh, đứng trên đây lâu mỏi không còn chân rồi này”. Rồi anh bế cô vào chống ngủ, che chở cô như vỗ về đứa nhỏ xíu gái sẽ hoảng loạn: “Nhắm đôi mắt vào ngủ đi em, trời sắp tới sáng rồi đó”.

Cô nghe theo lời anh, nhắm mắt lại cầm đưa mình vào trạng thái lặng lìm. Nhưng lao động trí óc cứ như u mê, chẳng ngủ sâu được. Đôi khi cô lại đơ mình, nước mắt rơi váy đìa bởi một giấc mơ nào đó. Trong niềm mơ ước cô thấy mình được gia công mẹ, được ôm đứa con đỏ hỏn vào lòng cưng nựng nó. Cô khóc khi nghe đến tiếng khóc của con, cô khóc vui miệng vì sau cùng đã được làm mẹ. Nhưng lại khi giật mình thức giấc giấc, thì ra kia chỉ là một trong những giấc mơ. Giấc mơ chân thực đến nỗi cô cảm nhận được cả làn domain authority non mềm của đứa trẻ con ấy. Gồm tiếng anh mở cửa phòng: “Em dậy rồi à, sao ko ngủ thêm chút nữa đi. Anh đang làm cho bữa sáng, một chút ít nữa là hoàn thành thôi.”

Nhìn dáng người bọn ông treo tạp dề khuất phía sau cánh cửa, cô nhảy khóc. Vày sao hơn 7 năm qua anh vẫn cứ như thế. Vẫn tiếp tục ân cần, nuông chiều cô không còn mực. Anh như vậy làm thế nào cô nỡ buông tay anh ra đây?

***

Gần phía trên thấy anh tốt trầm ngâm hơn trước, cô nghĩ là do cuối năm quá trình nhiều khiến anh mệt mỏi mỏi. Cô không cho là anh đã bao gồm người thanh nữ khác. Cũng bắt buộc thôi, anh đã âm thầm lặng lẽ nắm tay cô rộng 7 năm qua mong chờ điều thần hiệu rồi. Giờ đã tới khi anh buộc phải buông tay cô để đi tìm kiếm thứ niềm hạnh phúc thực sự của mình. Niềm hạnh phúc của gia đình cô thật ước ao manh có tác dụng sao.

Cả tối hôm qua từ sau cuộc điện thoại tư vấn của cô nàng kia, cô đang ngồi bất tỉnh đến sáng. Anh về nhà trong bộ dạng lo sợ nhìn cô: “Em dậy nhanh chóng thế, sao ngồi ngoại trừ này giá buốt thế”.

Cô ngước lên quan sát anh, vẻ mệt mỏi hốc hác khiến cho anh giật mình. Tất cả phải bởi chuyện đêm hôm trước anh ko về nhưng cô trở phải như vậy? Anh ăn năn hận vô cùng, xúc cảm tội lỗi làm anh cực nhọc chịu. Anh đi cấp tốc lại bên cạnh cô, anh còn dường như không biết lý giải với cô về chuyện đêm hôm trước không về nhà ra sao thì nghe giọng cô rất nhẹ: “Mình ly hôn anh nhé. Suốt cả đêm qua em đã lưu ý đến rồi, em ước ao ly hôn”.

“Anh … Anh xin lỗi chuyện trong ngày hôm qua không về nhà. Anh nhậu ở trong nhà thằng bạn, say vượt mấy thằng ngủ gục luôn luôn ở đó. Em giận anh chuyện đó lắm hả. Thôi đừng giận anh nữa, trong tương lai anh sẽ không còn vậy đâu” – Anh nói dối cô, vẫn nghĩ cô đòi phân chia tay bởi vì giận chuyện tối hôm qua anh ko về nhà.“Không, không phải em giận anh. Anh làm cái gi sai em cũng ko trách giận anh. Rộng 7 năm vừa qua anh sẽ ở ở kề bên em, em thấy hạnh phúc lắm rồi. Nhưng giờ gồm anh ở mặt cạnh, em thấy bức bối stress lắm, em không thích sống với anh nữa”. Cô cũng ko muốn nói đến chuyện cô gái kia để triển khai anh khó xử.

Vậy là cô chuyển về nhà người mẹ đẻ ở. Giữa trưa cô tranh thủ về công ty xếp đồ vật và gọi taxi đem lại nhà mẹ. Cô không muốn để anh chuyển đi, có khi lần tới cô với anh sẽ gặp mặt nhau nghỉ ngơi tòa. Cô không thích lần cuối cùng chia tay đã rơi nước mắt trước anh. Rồi bao gồm ngày anh sẽ quên cô, vì thế hãy nhằm hình hình ảnh cuối thuộc trong anh là cô gái đỏng đảnh hờn dỗi còn rộng là đều giọt nước mắt phân chia ly. Bộ hình ảnh cưới, hình ảnh chụp bình thường của hai vk chồng, số đông món kim cương anh tặng cô, cô khuyến mãi anh,.. Cô đều đưa đi hết. Cô không thích để lại hình bóng của mình trong tòa nhà này. Tất cả những gì ở trong về cô thì nên biến mất, có như vậy anh mới tất cả thể mừng đón hạnh phúc new một giải pháp trọn vẹn. Thiết bị duy nhất của chính bản thân mình cô để lại đó là mẫu nhẫn cưới cùng tờ 1-1 ly hôn sẽ kí sẵn. Chẳng nên một lời chia ly hay giã biệt nào, chú ý hai thứ ấy anh sẽ hiểu ra tất cả.

Xem thêm: Tân Tây Du Ký 1986 - Tây Du Ký 1986 Tập 3 (Phimmoi

Cô về nhà bà bầu để được một tuần. Những lần anh tìm về công ty, mang lại nhà bà bầu cô tuy thế cô phủ nhận không gặp. Rồi anh cũng đón đợi cô sống cổng công ty sau giờ tan sở. Vẻ mặt hốc hác của anh có tác dụng cô ao ước khóc, chắc rằng cả tuần ni anh không cạo râu rồi. Thấy được cô, đôi mắt đỏ hằn vày mất ngủ của anh ý vụt sáng. Anh chạy lại di động cô, vẻ mặt gần như là van nài: “Nói chuyện với anh, chỉ một chút ít thôi”.

“Vâng, anh sang quán nước vị trí kia đường trước đi. Em đi lấy xe rồi qua” – Cô ko nỡ không đồng ý anh. Cả tuần qua cứ mỗi lúc ai nói có tín đồ tìm chạm chán cô là cô lại khóc. Cô vừa mong mỏi vừa sợ gặp mặt anh, sợ hãi sự yếu hèn đuối của chính bản thân mình sẽ làm đổ vỡ lẽ quyết trung ương kia, sợ hãi anh thấy được sự ghi nhớ nhung, ghen tuông tuông trong đôi mắt cô. Cô không thực sự vừa đủ sức để đương đầu với anh cơ hội đó. Tuy vậy giờ đây, bắt gặp người bọn ông bản thân yêu thương trước mặt. Anh tiều tụy đến đau lòng, cô làm cho sao rất có thể từ chối anh đây.

“Anh vẫn ổn chứ” – Cô mở đầu câu chuyện. Mới có một tuần không gặp mặt mà giữa họ đã có sự gượng gạo gạo vô hình.

“Em nhìn anh thấy bao gồm ổn không? Còn em, em bao gồm hay bị mất ngủ nữa không?” – Cô không cho là anh đã hỏi han về giấc ngủ của cô ý chứ không hẳn về tờ đối chọi ly hôn kia.

“Em ổn, em không bị mất ngủ nữa, ngủ rất ngon từ tối đến sáng. Em đã viết 1-1 ly hôn rồi, anh ký kết đi rồi gửi mang đến em nhé” – Cô chủ động nói về chuyện ly hôn. Anh muốn gặp gỡ cô có lẽ cũng vì chưng chuyện này.

“Việc đó nhằm sau đi. Anh biết hôm anh ko về công ty đó, cô ấy đã thì thầm với em. Anh xin lỗi, đích thực xin lỗi em do đã nói dối. Xin lỗi em vì chưng anh đã có một thời hạn yếu lòng, anh đã bội phản em. Anh không tìm kiếm em nhằm xin tha thứ, dẫu vậy anh ý muốn nói cùng với em một điều duy nhất, fan anh yêu thương là em” – Anh nói một hơi nhiều năm rồi nhìn thẳng vào mắt cô. Anh kiên định, khác hẳn vẻ khía cạnh lúng túng hoảng loạn của buổi sớm hôm đó.

“Dù em gồm nói sao thì anh vẫn chờ. Anh vẫn là ông chồng em, anh sẽ chờ đến lúc nào mọi nút thắt trong tim em được cởi gỡ” – Anh vẫn bền chí với ý kiến của mình.

“Anh chờ em cũng có hại thôi. Cái điều vi diệu kia sẽ không lúc nào đến, cùng em cũng trở nên không lúc nào trở về là em trước đây. Anh làm vậy là tự quấy rầy và hành hạ mình thôi. Khi nào anh nghĩ tiếp liền thì ký solo và gửi mang đến em nhé. Chúc anh trong tương lai sẽ kiếm được hạnh phúc thực thụ của mình. Chào anh” – Cô im lẽ vùng lên ra về.