Nơi nào đông ấm nơi nào hạ mát ebook

     

Download sách ở đâu Hạ Mát ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Sở hữu miễn phí, gọi online trên năng lượng điện thoại, thiết bị tính, máy tính xách tay bảng.

Bạn đang xem: Nơi nào đông ấm nơi nào hạ mát ebook

Danh mục : TIỂU THUYẾT


File ebook hiện chưa tồn tại hoặc chạm chán vấn đề bạn dạng quyền, hoanglamcm.net sẽ update link tải ngay trong lúc tìm kiếm được trên Internet.

Bạn rất có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.


Đây là phần nước ngoài truyện của Nơi làm sao Đông Ấm. Tịch Hi Thần, Giản An Kiệt, cuộc sống đời thường sau hôn nhân của họ là những mẩu chuyện đầy màu sắc còn không kể. Là buổi sớm thức giấc, mở mắt ra vẫn thấy tín đồ đó nghỉ ngơi bên, là khi đi làm về muộn thấy nơi ở đã sáng đèn, bao gồm bóng dáng dịu dàng đang đợi; là lúc đi đâu cũng có người sóng vai mặt cạnh, tồn tại chẳng xa rời…

Với Nơi làm sao Hạ Mát, từng câu chuyện vụn vặn trong cuộc sống thường ngày bình dị của mình được nói lại, là các tháng ngày ngọt ngào, cũng có những khoảnh khắc ôm đồm vã, dẫu vậy dù nạm nào, họ vẫn với mọi người trong nhà khi xuân qua hè tới, khi thu đi đông về. Từng mảnh ghép bé dại nhoi cứ lần lượt chỉ ra để triển khai xong bức tranh mái ấm gia đình hạnh phúc ấy: tất cả anh và gồm cô.

Đọc Nơi như thế nào Hạ Mát trong một ngày mùa hạ, hình như thật sự đều thứ đã trở buộc phải “mát” hơn rất nhiều. Mát vì chưng tình yêu nồng ấm và sự tin tưởng tuyệt vời nhất của họ, đuối vì niềm hạnh phúc giản đơn cuối cùng đã mang lại sau bao khó khăn thử thách. Nơi như thế nào Hạ Mát như một liều thuốc xoa nhẹ và làm cho mát bao trái tim nóng giãy bứt rứt giữa cuộc sống nhộn nhịp này. Mặc dù nhiên, nếu là một trong người mê đông đảo tiểu thuyết tởm điển, bạn không thể cảm thụ hết quyển sách. Cả tác phẩm là một trong mạch truyện nhịp nhàng, ko lâm li bi tráng hay gặp gỡ quá nhiều trở ngại thử thách giống như các tác phẩm bom tấn khác của Trung Quốc.


ĐỌC THỬ
Chương 1CƯỚI EM, YÊU EM, HẠNH PHÚC DÀI LÂU

Sau khi từ chức, Tịch Hy Thần thành ra rảnh rỗi, nói dễ nghe là ngồi không, chẳng có tác dụng gì, chơi bời lêu lổng, chính anh cũng tự dấn là bản thân ẩn che tài năng, ở trong nhà làm phiền vợ.

Bảy giờ đồng hồ sáng, đồng hồ thời trang báo thức đúng tiếng đổ chuông, anh cùng với tay tắt đi.

Hai phút sau.

“Hy Thần, đừng chơi nữa, nhằm em dậy nào.”

Với giọng còn ngái ngủ, anh lười nhác nói: “Vẫn còn sớm mà”, rồi gửi tay ra kéo rước người hy vọng dậy, áp vào ngực mình.

Cơ thể không một mảnh quần áo bị ôm chặt lấy, đích thực An Kiệt cảm giác không thoải mái và dễ chịu chút nào.

“Hy Thần, em làm bữa sáng nhé?” Cô ra điều kiện.

“Hôm nay là lắp thêm mấy?”

An Kiệt suy nghĩ một lát: “Thứ Sáu.”

“Hứ, vậy thì lúc này đúng là mang đến lượt em nên làm rồi.”

Cuộc thương lượng trong phút chốc tan vỡ. Mười phút sau.

“Em cảm xúc hơi nóng”, An Kiệt nói, giọng thành khẩn.

Hy Thần thành thực: “Anh cũng thế.”

Thường ngày, An Kiệt ra được khỏi giường thì cũng phải muộn hơn dự con kiến nửa tiếng, còn hôm như thế nào cuồng nhiệt độ thì muộn mang lại một, nhị tiếng đồng hồ.

“Hy Thần, cháo bao gồm cần nếm nếm thêm gì không, giỏi anh thích ăn cháo trắng?” An Kiệt vịn vào cánh cửa phòng bếp thông ra vườn hoa.

Tịch Hy Thần trải qua khu vườn nhỏ ra mang báo, toàn thân hiện hữu lên vẻ thư thái, an nhàn, đầu tóc không chải, tương đối rối, nhưng mà trông vô cùng điển trai.

“Hoa quả được không?” Tịch Hy Thần mang báo từ vỏ hộp thư.


“Được.” An Kiệt quay bạn mở tủ lạnh, lựa chọn hoa quả.

Tịch Hy Thần sẽ vào mang lại bếp: “Để anh gọt mang đến em.” “Vâng!”

“Hôm ni phải ra bên ngoài à?”

“Ừm, em gồm cuộc bỏng vấn.”

Tịch Hy Thần nạm một quả hãng apple lên, bước đầu gọt: “Khi như thế nào em về?”

“Em cũng ko rõ, phải xem tình trạng thế như thế nào đã.”

Tịch Hy Thần gọt trái cây thành những miếng nhỏ, hỏi như thường xuyên lệ: “Có rất cần được cầu nguyện không?”

An Kiệt con quay đầu, quan sát nhanh đầy đủ miếng apple đã được giảm nhỏ: “Haizz, hy vọng bây giờ phỏng vấn thành công.”

“Phăng!” giờ vỏ táo bị cắn dở bị giảm đứt. An Kiệt trừng mắt: “Anh vậy ý.”

“Tay trơn.” Hy Thần cầm cố đưa ra lý do. “…”

Tịch Hy Thần cắt táo bị cắn dở thành từng miếng nhỏ đút đến An Kiệt, anh quen sử dụng tay chứ không sử dụng dao cắm vào, do anh sợ dao hoàn toàn có thể làm môi cô bị thương, mang lại dù phần trăm xảy ra rất nhỏ, với hơn nữa, anh thích dùng tay đút mang lại cô nạp năng lượng hơn.

“Anh gửi em đi nhé!”

“Không đề nghị đâu, em đi xe buýt cũng được.” “Không phù hợp với em.”

“ Được mà.”

“Haizz…” Tịch Hy Thần vừa gọt apple vừa cách đến mặt quầy bar, lật lật tờ báo đang để lên đó. “… trên xe buýt đường số 101 ở tp mình vừa xảy ra một vụ chiếm giật…”

“…”

“An Kiệt, gồm cần thêm ví dụ như thế nào nữa không?” “Không, cám ơn anh!”

Ba cuộc phỏng vấn sáng nay của An Kiệt, hiệu quả vẫn buộc phải đợi thông báo. Cô không xong xuôi hối hận, giá bán trái apple ấy ko bị…! Lấy smartphone ra xem giờ, sẽ mười nhì giờ trưa.

Sáng nay, thời gian Tịch Hy Thần gửi cô tới, cô giơ tay thừa nhận tờ một trăm tệ, bây chừ đúng là lúc nên dùng cho nó để ăn trưa.

Xem thêm: Review Nước Hoa Romano Giá Bao Nhiêu, Giá Bao Nhiêu

Đang suy nghĩ ngợi thì giờ chuông điện thoại cảm ứng vang lên, An Kiệt xem lướt qua tin nhắn.

“Anh đang ở chống Đại Hòa, em mang đến đây đi.” còn có thêm một câu: “Được không?”

Tịch Hy Thần thường tiếp tế câu nói một câu hỏi, vớ nhiên, đối phương chỉ là vợ mình, nhưng lừng khừng tại sao, không có câu hỏi này thì An Kiệt sẽ không cảm thấy gì, thêm vào liền cảm xúc con người này, con người này…

Không sao phân tích được cảm xúc.

“Em không thích món ăn Nhật.” mặt kia bao gồm tiếng nói chuyện, chắc không chỉ là một người ăn uống cơm.

“Ờ, cụ cũng được.” Giọng Tịch Hy Thần nghe có vẻ rất dịu dàng, độ lượng. “Thế em trường đoản cú về hả?” “Em muốn đi bộ một chút.”

Đầu máy bên kia ngập hoàn thành một chút: “Vậy cũng được.” Tịch Hy Thần tắt máy.

An Kiệt mỉm cười, kế tiếp đi dạo.

An Kiệt thường đi bộ đến 30 phút đồng hồ, cô sẽ gặm nốt miếng bánh còn lại thì xe của Tịch Hy Thần mở ra bên cơ đường, phương pháp cô khoảng tầm mười mét.

Cửa kính xe hạ xuống.

“May quá, tiện mặt đường anh về nhà, em cũng muốn đi thuộc không?”


An Kiệt nhíu mày, cúi đầu.

Sự tự nhiên này 1 năm xảy ra ngần ngừ bao nhiêu lần, có thời gian An Kiệt còn mang đến rằng chồng gắn sản phẩm theo dõi trên người mình, nhưng sau không ít lần nghiên cứu và phân tích thì phát hiện ra thật sự chỉ nên ngẫu nhiên, cô thật lần khần phải làm thay nào.

“Vẫn chưa mong về nhà?” “Về chứ.”

Cái tên này, thật băn khoăn phải nói sao nữa! Tịch Hy Thần mỉm cười dịu dàng: “Thật ra, em muốn đi dạo thêm chút nữa cũng được.”

“Hy Thần, anh ăn gì chưa?”

Tịch Hy Thần cười: “Anh ăn một chút ít rồi, sao?”

“Về nhà nấu cơm mang đến em ăn.” An Kiệt nói xong, xuất hiện sau rồi ngồi vào trong trong.

Tịch Hy Thần tạo ra sự vẻ suy nghĩ ngợi một dịp rồi nói: “Cũng chưa phải là ko được, nhưng bây giờ là sản phẩm công nghệ Sáu.”

An Kiệt ngả người về phía trước, ôm siết lấy Tịch Hy Thần: “Mai em đề xuất trói anh bên trên giường, xuống ko được mà thoát khỏi cửa cũng ko xong.”

Xe lăn bánh, thủng thẳng tiến về phía trước.

“Như gắng đi…” Vẫn giọng vơi dàng, khe khẽ ấy. “Cũng được.”

Chương 2CHỈ VÌ EM THÍCH

Cuối tuần, người của khách hàng trang trí nội thất đến cầm cố giấy dán tường. Tuần trước, An Kiệt chợt nổi hứng, dồn toàn bộ tâm huyết vươn lên là rèm phòng tiếp khách thành gam sắc nóng, màu mận chín, viền đăng ten màu sắc ánh kim, trông hết sức diêm dúa. Tịch Hy Thần từ không tính bước vào, nhận thấy cảnh tượng trong phòng thì đứng ngây người một lúc new thốt ra câu nói rất thực lòng: “Nhìn được lắm, chỉ tất cả điều… hơi sặc sỡ.”

An Kiệt mỉm cười mỉm: “Cám ơn anh!” kiên quyết không cố kỉnh rèm cửa ngõ sổ, ngược lại cô có cách gọi khác điện cho doanh nghiệp trang trí nội thất đến núm giấy ốp tường thành gam sắc nóng để căn phòng toát lên vẻ mỹ lệ.

Tịch Hy Thần quan sát thấy vợ bận túi bụi, chạy đi chạy lại, đứng nhìn cười cười, tỏ vẻ hài lòng. Thực chất anh không thân mật rèm cửa, giấy dán tường màu gì, anh chỉ thích đứng nhìn vợ vì tổ ấm của hai người mà bận rộn, mặc dù chỉ là lựa chọn 1 chiếc cốc uống trà.

“Chú à, không được, không được, color này nhìn ảm đạm quá!”

Nghe thấy thế, bạn bên công ty trang trí nội thất liền bao bọc lấy cánh tay vẫn mỏi cứng, đung gửi tờ giấy ốp tường trên tay: “Cô à, đấy là màu sặc sỡ tốt nhất rồi.”

An Kiệt trầm ngâm, bởi dự: “Vẫn không phải là màu cam tôi muốn.”

Một tín đồ khác bên doanh nghiệp nghe thấy ráng liền chạy đến bên cô, nhìn chăm chăm vào tường: “Màu này là màu tiến thưởng cam rồi mà.”

“Không đúng, tôi mong loại màu rubi vừa sáng lung linh lại vừa toát lên vẻ diễm kiều cơ.”

Tịch Hy Thần đã ngồi lướt web đọc báo trên sofa, nghe thấy cố không nén nổi, khẽ cười, nhấp lên xuống lắc đầu.

Người thợ tỏ vẻ ko hiểu: “Cô à, cô lạ thật, làm những gì có bạn nào ao ước tường công ty mình phát sáng đâu?!”

“Chính là tôi.”

Người đàn ông nghĩ về ngợi một lúc, đành cười trừ: “Vậy cô có muốn dán màu sắc này nữa không?”

“Tôi không biết.” Cô tỏ vẻ thật ngần ngừ phải làm núm nào. “Thật sự là không thể màu như thế nào sáng không chỉ có vậy à?”

Người thợ kề bên đang làm cho cũng xúm lại:

“Cô à, color này chắc hẳn cũng chỉ có mình cô lựa chọn thôi, sáng quá, nhà người khác cũng đâu dám dùng màu sáng cụ này.”

Không còn phương pháp nào khác, cô đành thở lâu năm nói: “Đành thay này vậy”, rồi cù sang cầu cứu: “Hy Thần, anh thấy cố kỉnh nào?”

Tịch Hy Thần lười biếng quay đầu lại, xem sang một lượt rồi cười: “Sáng chút nữa chắc chắn đẹp hơn.”

An Kiệt hoài nghi: “Thật sao?”


Người thợ nghe thấy nắm thì trố góc nhìn Tịch Hy Thần: “Anh à, anh cũng nghĩ color này chưa đủ sáng sủa sao?” sở thích của người nhà này và đúng là có một không hai.

“Đúng là chưa đủ sáng”, Tịch Hy Thần nói. Hai bạn thợ chỉ biết đưa ánh mắt nhau. Tịch Hy Thần để tờ báo xuống: “Hóa đơn thanh toán đâu, nhằm tôi nhờ cất hộ tiền những anh?”

“Vậy còn giấy ốp tường tường…”

“Không đề nghị thay nữa”, Tịch Hy Thần đáp. Được nhận tiền mà chưa hẳn làm, hai tín đồ thợ có vẻ ngập ngừng: “Anh à, tốt là hai các bạn chọn màu không giống thử xem, hoàn toàn có thể còn màu các bạn thích.” Tịch Hy Thần cười, đứng dậy, cách lại gần:

“Không cần đâu, quan trọng là vợ tôi không thích.”

“…”

“Em vẽ đi. Vẽ thứ em mê say ấy.” Tịch Hy Thần đứng yên, đưa tay vén rất nhiều lọn tóc xõa xuống mặt An Kiệt ra sau tai. “Được không?”

Được không? tất nhiên là ko rồi! “Màu vẽ sao? Anh nói fan mang tới.”

“Vấn đề không phải là nguyên liệu màu vẽ.” An Kiệt cầm điều khiển ti vi đưa kênh. “Em không say mê vẽ.”

Tịch Hy Thần ngồi sau An Kiệt, vơi nhàng ôm siết lấy vai cô: “Tại sao?”

“Chỉ là không ham mê vẽ.” An Kiệt gập chân lên sofa. “Ừm.” Tịch Hy Thần cúi đầu, tựa vào bờ vai mảnh dẻ của An Kiệt, đưa miệng cắn nhẹ, rồi lại gặm thêm mẫu nữa.

Cặp lông mi thanh tú của cô khẽ nhíu lại, cảm giác hơi cạnh tranh chịu: “Anh chớ ép em.”

Nụ mỉm cười của Tịch Hy Thần bao giờ cũng nhẹ dàng: “Anh không nghiền em, không lúc nào muốn xay em.”

“Dù gắng nào thì hiện giờ em cũng không thích vẽ.” Cô khẽ giãy thoát ra khỏi người anh. “Em đi đem nước uống.”

“An Kiệt.” Tịch Hy Thần ôm chặt rước cô, thảnh thơi kéo tay cô lại, rồi nhẹ nhàng hôn lên môi cô. “Anh xin lỗi mà.”

An Kiệt yên ổn người, lát sau cô new thốt ra một câu, giọng nặng nề khăn: “Tranh vẽ thủ công bằng tay trái nhìn không đẹp.” mỗi khi hoàn thiện một tác phẩm bằng tay trái, cô phần nhiều tự mình xé thành trăm mảnh.

Giọng Tịch Hy Thần hết sức khẽ: “Ừm, ko có gì đâu, chỉ bao gồm anh được xem thôi mà.”

Ừm, không sao đâu…

Ý anh ấy là ko sao vì thực sự nó vô cùng xấu trên đây mà.

An Kiệt nhíu mày, chổ chính giữa trạng phiền muộn bởi câu nói đó đột nhiên tan biến, vào đầu cô chợt lóe lên một ý tưởng: “Tịch Hy Thần, em ước ao vẽ anh.”

Hy Thần ngây người, chú ý cô châm bẩm vẻ tởm ngạc: “Tại sao lại mê thích vẽ anh?”

“Không được sao?”

Tịch Hy Thần đột nhiên chốc yên ổn người: “Cũng chưa phải là ko được.”

An Kiệt nheo mắt: “Vậy thì em thích hợp vẽ khỏa thân cơ.” Được voi đòi tiên.

“…”

Thật là dịp hiếm có, đặc biệt quan trọng đối với Tịch Hy Thần, cô càng không thể quăng quật qua.

“Không được sao?” An Kiệt lại căn vặn hỏi. “Haizz…” Tịch Hy Thần bóp trán. “Cũng không phải là không được.”